Inspired to Educate

I received this request from Nina Martin and it seems a noble one and so I'm posting it as I received it. It should be of interest to lots of educators who pass by this blog.

Hi Joe,

Happy summer! I’m reaching out to you to let you know about #Inspired2Educate, a program designed to recognize and praise educators and the people who inspired them. Each month we will award $2,000 to someone who shares their story -- $1,000 to the person for their professional development and $1,000 for their educational institution. I’d love for you to share this news with the readers of The Communication Blog and across your social channels. I’ve put together a page with all the info here:


Please let me know if you are able to share the #Inspired2Educate program and the news of our $2000 monthly giveaway. We’re using the hashtag #Inspired2Educate on Twitter. I’m here if you have any questions.


The Two-Minute Speech: Distinguish Between

Here is a brief public speaking exercise built around the theme of distinguishing two things. The main purpose of the exercise is to illustrate some principles of organization and can be used as a regular prepared/researched speech or as an impromptu speech. For this exercise, the speeches should be organized in either of these two ways.Blogarama - The Blog Directory
Organizational Patterns
A basic orientation as to what will be discussed
I.                     Item No. 1 (e.g., muffin)
A.      Property No. 1 (e.g., ingredients)
B.      Property No. 2 (e.g., appearance)
C.      Property No. 3 (e.g., taste)
II.                   Item No. 2 (e.g., cupcake)
A.      Property No. 1 (e.g., ingredients)
B.      Property No. 2 (e.g., appearance)
C.      Property No. 3 (e.g., taste)
A brief summary of the distinguishing properties.

A basic orientation as to what will be discussed
I.                     Property No. 1 (e.g., ingredients)
A.      Muffin
B.      Cupcake
II.                   Property No. 2 (e.g., appearance)
A.      Muffin
B.      Cupcake
III.                 Property No. 3 (e.g., taste)
A.      Muffin
B.      Cupcake
A brief summary of the distinguishing properties.

Speech Topics
Here are a few topics that would be easy enough to discuss in a two-minute speech. But, more complex ones can easily be substituted: pragmatism and existentialism; behavioral and cognitive theories, Mesozoic and Paleozoic eras, diffusionism and cultural relativism, Democratic and Republican tenets.

1.       Acting and directing
2.       Snail and email
3.       Sociology and anthropology
4.       Animal and insect
5.       Verbal and nonverbal communication
6.       Credit card and debit card
7.       Football and baseball
8.       Jealousy and envy
9.       Friendship and romantic relationship
10.   Co-op and condo
11.   Muffin and cupcake
12.   High school and college
13.   Radio and television
14.   Army and navy
15.   Netflix and HBO

16.   Herb and spice
17.   Sneakers and oxfords
18.   Fruits and vegetables
19.   Language and dialect
20.   Vegan and vegetarian
21.   Film and video
22.   Love and hate
23.   Male and female
24.   Perennial and annual
25.   Butter and margarine
26.   Sight and sound
27.   Task and ambient lighting
28.   Comedy and tragedy
29.   Social exchange and equity theory
30.   Attitude and belief



Public Speaking Trends

Here’s an interesting article that I just ran across while researching trends in public speaking. Lisa B. Marshall identifies 7. I paraphrase these in brief but the article is worth reading especially if you’re teaching public speaking.
Smart Talk

1.       Public speaking in the business world is becoming more casual.
2.       Audiences no longer can be viewed as passive recipients of a speaker’s message but are listeners who want to participate.
3.       Speakers are addressing smaller audiences with more focused presentations.
4.       Webinars are increasing but so are live presentations.
5.       Videos are being increasingly incorporated into public speaking presentations.
6.       Technology is playing an ever increasing role in public speaking.
7.       The white board’s “less polished” presentation can help the speaker appear more approachable.


Digitizing and Widgetizing Our Textbooks

Blogarama - The Blog Directory

The textbook as many of us have known it, it on the way out and the digital/widgetal textbook is in. Well, not exactly, just yet but it’s coming. This brief description of what’s happening may be of some value to those new to this type of textbook but also to those who intend to write a textbook as well as to students who want to know why the change is happening. All of the major publishers and a variety of smaller publishers are engaged in creating these interactive textbooks. They’re all betting that this is the wave of the future and will become standard in the not very distant future.

The Digital/Widgetal Textbook

A digital textbook is simply an e-book, a book that can be read on your computer, laptop, tablet, or phone. Except for the fact that it can be accessed electronically, the digital textbook is little different from a print book. A widgetal textbook (see glossary at the end of this post), on the other hand, is not only digital but interactive.  This interactivity is the hallmark, the defining feature, of the widgetal textbook. The student has to do things to read the book. So, for example, when a dialogue is presented the student can click the audio icon and hear the excerpt. To view a table, the student may have to click on the heading to reveal the contents of the table’s rows—not surprisingly called “click and reveal”.

Image result for how to succeed

Not too long ago, a widget stood for something that was unspecified because it was unimportant to the story line.  And so, in How to Succeed, the company made widgets.

Or a table is presented and the student is asked to study it and, when ready, to click the start button at which point the second column disappears except for one item. The student’s task is to position the item in the correct row. Videos are built into the text so periodically, at the click of the arrow, the student can view a speech, an animated trip through the process of conflict resolution, or an interview, for example.
Figures are animated so that with various clicks, the student can view a process—blood flowing through the heart or the communication process from sender to receiver. Images of art work and maps, for example, can be examined in greater detail with a click of the + button. Definitions pop up when you hover your cursor over a bold-faced term. And periodically, usually at the end of each module, there is a brief quiz to assess the student’s understanding of the material. Similar quizzes appear at the ends of the videos. A figure that is referred to in Chapter 6 but was presented in Chapter 1, can be viewed with a simple click.
One of the most important changes is the incorporation of writing experiences throughout the textbook. Whether that is a commitment to “writing across the curriculum”—an approach we thought died in the 80’s—or a way to force the student to interact with the material or a way to, again, assess performance—or some combination of these and perhaps other reasons is not clear to me.
Ultimately these mini-essays—some ask for a limit of 200 words (a lot more than a tweet but a lot less than a traditional essay)—will be machine scored. Spelling and grammar checks are easy—thematic coherence and well-reasoned arguments will be a lot more difficult for the program to assess. But, clearly, the movement is to take away from the instructor the role of assessing the student’s performance. Of course, instructors don’t have to count in their assessment what they don’t want to count, the widgetal textbook makes it very easy to use what is built into the system.
Part of these writing experiences is one called Shared Writing—at least in my books—and is meant to be shared among students. In a way, this builds a community, a closeness as would any sharing of one’s thoughts.
These and various other widgets can be viewed on YouTube and on the websites of a variety of publishers.

Reasons for the Move to Digital/Widgetal

There are lots of reasons for the move from print to digital/widgetal. Perhaps the economic reason comes to mind most easily. Print books are expensive to produce, to ship, and to buy. Digital/widgetal textbooks, on the other hand, will be less expensive for the publisher to produce and for the student to buy. It also eliminates the used-book market from which no one but the bookstore makes any money.
Another reason is convenience. Books—especially textbooks—are heavy. According to Amazon.com: Ciccarelli and White’s Psychology weighs 3.9 lbs, Mader and Windelspecht’s Biology weighs 4.8 lbs, and Stewart, Redlin, and Watson’s Precalculus weighs 5.1 lbs. Communication texts generally weigh less; my Human Communication weighs 1.8 lbs, O’Hair, Wiemann, Mullin, and Teven’s Real Communication weighs 2.2 lbs as does Verderber, Verderber, and Sellnow’s Communicate! And so instead of carrying around 3 or 4 books weighing ten or more pounds, the textbooks can all be accessed from a lightweight phone or tablet which the student carries around anyway. Another convenience factor is that instead of waiting for the book to ship to the student or waiting in line at the bookstore, the book can be accessed immediately. This will prove especially important to online courses that enroll students from different parts of the country and the world. All will have equal and easy access to acquiring the course materials.
Still another factor is that students interact more with the computer/mobile screen than with newspapers, magazines, or books and so the digital/widgetal textbook simply uses the format with which students are most comfortable.
There is also an education or pedagogical reason and that is that the new textbooks promote more active learning and provide easy-to-use assessments.   

How Digitizing and Widgetizing is Influencing/Changing our Textbooks

With this widgetization come a variety of changes. One major change is that uniformity—across textbooks as well as across disciplines--is promoted. Tables, for example, cannot have captions within the widgetized table and key terms must be outside any widget and put into the basal text.
The author becomes more than a content provider—and ideally and ultimately will become a director, visualizing the content not just in print but in video, in animated figures, and in tables that test the students understanding, for example. Right now, that’s handled by the publisher’s widgetizer, a kind of developmental editor who examines the content and then tries to fit various pieces into a pre-existing widget template. However, the new and successful author will be one who can visualize the content in widget terms, who can create and present content in ways that can be made into interactive experiences, i.e., widgets.
The digital/widgetal textbook, as already noted, is assessment focused—with quizzes and writing assignments positioned throughout the book. This frequent assessment—whether for good or ill--would be virtually impossible in a print book. Because of the emphasis on assessment, the learning objectives must be very specific and need to be phrased in behavioral terms—we used to call these behavioral objectives, in fact—and so objectives like “the student will understand the principles of interpersonal communication” or “the student will be able to prepare and present a speech of demonstration” are replaced by such learning objectives as “the student will be able to paraphrase the principles of interpersonal communication” and “the student will be able to identify the principles for preparing and presenting a speech of demonstration.” Along with the specificity of learning objectives, is their repetition, ideally to keep the student focused on what needs to be learned. And so, the learning objectives are identified first in the chapter opener, then at the beginning of each module, and then again, in the summary.
The new textbook becomes more like the instructor. It takes over many of the previous responsibilities of the instructor. Most obviously, the testing. But, in providing audio, for example, it provides, say, the correct pronunciation for difficult terms—something the instructor would normally do when using a print book. In providing videos, it makes the decision for the instructor as to which videos to show. No longer do you have to search the available film and video catalogues. Of course, you can but you don’t have to.
A change that is likely to come in the future is that content choices will increase. Right now, in the print books, the content is limited to what is covered in the majority of courses—no more, no less. Part of this is due to the legitimate complaint from students that they don’t want to pay for chapters that aren’t used. And the physical book can get overwhelming in size and in cost if realistic limits are not imposed. Not so with the digital version. Whereas a print text might contain 12 chapters, a digital text might contain 15 or even 20 chapters, giving instructors the freedom to make selections that perhaps better reflect the needs of their students and their own focus. In this sense, each book can itself be customized. But, digitizing will also increase cross-text customization because of the ease with which such a customized book can be put together, the uniformity in their style, and the ease with which the varied choices can be examined. And likely the cost will decrease.

A Glossary
Some of the terms and definitions in this glossary are standard; some are made up to provide a way of talking about the new textbooks.
Basal text (noun) The main textbook content—minus the chapter opener, boxes, end of chapter material, photos, captions, tables, figures, and marginal notes.
Digital textbook (noun) An e-book, a book that can be read through any number of electronic devices.
Learning objective (noun) A statement that identifies what the student should be able to do after reading a specific part of the text.
Module (noun) A main section of the chapter
Static text (noun phrase) A text without a widget
Widget (noun) An interactive. More precisely: According to WhatIs.com: “A widget is an element of a graphical user interface (GUI) that displays information or provides a specific way for a user to interact with the operating system or an application. Widgets include icons, pull-down menus, buttons, selection boxes, progress indicators, on-off checkmarks, scroll bars, windows, window edges (that let you resize the window), toggle buttons, form, and many other devices for displaying information and for inviting, accepting, and responding to user actions.”
Widgetal (adjective) Interactive
Widgetal textbook (noun) An e-book that is interactive
Widgetization (noun) The process of making something digital/widgetal
Widgetize (verb) To create a widget out of static text
Widgetizer (noun) Someone who creates widgets out of static text

Widgetizing (gerund) The act of creating widgets 


Cultural Sensitivity and the Cultural Defense

In Interpersonal Messages, I include this discussion prompt.

The Cultural Defense
Consider these two cases (Sikora, 2001): (1) A Chinese immigrant discovers that his wife has been unfaithful. In a rage, he kills his wife. His defense was that this is the way his culture has taught him to react to infidelity. (2) An Iraqi family flees to the United States to avoid a dictator and while in the United States their daughters (ages 13 and 14) are wed to Iraqi men in their 20’s, and their parents are charged with child abuse and delinquency of a minor. Their defense was that they were simply following Iraqi tradition which permits marriages of young girls of this age. If you were on the jury listening to these two cases, how would you respond? More generally, how do you feel about “cultural defenses”? Are there some cultural defenses you’d accept and others you would not?

More recently there appeared this news item of a man who prevented a rescuer from saving his drowning daughter so that she would not be touched by a “strange” man. This is an even more dramatic example and the question I would pose as a teacher is "How accepting and sensitive must we be of cultural differences and cultural practices?" If this man were brought to trial and you were the defense attorney, how would you defend your client? If you were the prosecutor, how would you prosecute this case?


Relationships and Divorce

Here's a great post on divorce. In addition, there's a wonderful summary of research on a variety of topics relating to divorce and relationship breakup.


Apologies and Excuses, Vietnamese Translation

It's a real pleasure to post this translation into Vietnamese by Nicy Nguyen of a post on Apologies and Excuses. For more information on such translations check out: 
·         Latest Translations
Sự Bào Chữa Và Lời Xin Lỗi
Một diễn đàn cho người sử dụng bất kỳ các văn bản của tôi, nhưng thực sự cho bất cứ ai quan tâm đến thông tin liên lạc giữa các cá nhân, các nguyên tắc cơ bản của thông tin liên lạc của con người, và để nói trước công chúng.
Tôi đã viết lại đoạn trên về lời diện lý do cho các phiên bản tiếp theo của TICB và tôi nghĩ rằng nó có thể có ích để đăng bài ở đây. Sự khác biệt giữa bài này và một trong những ấn bản lần thứ 11 là điều này phân biệt rõ ràng hơn về lý do diện cớ và lời xin lỗi cùng thảo luận về một số tính chất để hiệu quả hơn lời xin lỗi.
Chuẩn bị vấn đề cho cuộc đàm thoại: Việc diện cớ và Lời xin lỗi.
Vào những lúc bạn có thể nói những điều sai trái; sau đó, bởi vì bạn không thể xóa các thông điệp (giao tiếp thực sự là không thể đảo ngược), bạn có thể cố gắng để cung cấp một số loại của một lời giải thích; bạn sẽ cố gắng để giải thích những gì đã xảy ra. Có lẽ các phương pháp phổ biến nhất để làm như vậy là cái cớ và những lời xin lỗi, hai khoản đàm thoại liên quan chặt chẽ. Bào chữa, trung tâm cho tất cả các hình thức giao tiếp và tương tác, là "sự giải thích hoặc hành động làm giảm bớt những tác động tiêu cực của hoạt động của một diễn viên, qua đó duy trì một hình ảnh tích cực cho bản thân và những người khác xung quanh" (Snyder, 1984; Snyder, Higgins, & Stucky, 1983) . Lời xin lỗi là những biểu hiện của hối hận hay buồn phiền cho những gì mình đã làm hoặc cho những gì đã xảy ra. Thường thì cả hai được hoà trộn-Tôi không nhận ra nhanh như thế nào tôi đã lái xe (lý do); Tôi thực sự xin lỗi (lời xin lỗi). Hãy tách biệt chúng và nhìn đầu tiên vào cái cớ.
Sự Bào chữa
Lời bào chữa có vẻ đặc biệt nhất là trong khi bạn nói hoặc bị buộc tội vì nói một điều gì đó đi ngược lại những gì được mong đợi, xử phạt, hoặc được coi là "quyền" của những người mà bạn đang nói chuyện. Cách lý tưởng, Sự bào chữa sẽ là lý do giảm tác động tiêu cực của thông điệp.
Một số Động cơ cho việc Bào Chữa
Động cơ chính cho việc đưa ra lý do bào chữa dường như chỉ để duy trì lòng tự trọng của bạn, để hoạch định một hình ảnh tích cực cho chính mình và cho người xung quanh. Lời bào chữa cũng đại diện cho một nỗ lực để giảm bớt căng thẳng: Bạn có thể cảm thấy rằng nếu bạn có thể đưa ra một cái cớ, đặc biệt là một trong những lý do tốt mà được chấp nhận bởi những người xung quanh bạn, nó sẽ làm giảm các phản ứng tiêu cực và căng thẳng sau đó đi kèm với một hiệu suất kém.
Lời bào chữa cũng có thể cho phép bạn duy trì các mối quan hệ hiệu quả giữa các cá thể, ngay cả sau khi một số hành vi tiêu cực. Ví dụ, sau khi chỉ trích hành vi của một người bạn và quan sát những phản ứng tiêu cực với những lời chỉ trích của bạn, bạn có thể cung cấp một cái cớ như, "Xin hãy tha thứ cho tôi; Tôi thực sự kiệt sức. Tôi chỉ không nghĩ được. "Lời bào chữa cho phép bạn sắp xếp các thông điệpngay cả bạn có thể bạn thất bại -thì nó như một tia sáng ưu đãi cho bạn.
Các dạng Bào chữa
Nhiều nhà nghiên cứu khác nhau đã phân loại thành các danh mục bào chữa khác nhau (Scott & Lyman, 1968; Cody & Dunn, 2007). Một trong những kiểu được ưa chuộng tốt nhất phân loại bào chữa thành ba loại chính (Snyder, 1984):
·         Tôi không có làm điều đó: Tại đây bạn có phủ nhận rằng bạn đã làm những gì bạn đang bị buộc tội. Sau đó bạn có thể đưa lên một cái cớ để chứng minh bạn không thể thực hiện nó, hoặc có lẽ bạn có thể cáo buộc người khác làm những gì bạn đang bị đổ lỗi cho ("Tôi chưa bao giờ nói rằng" hoặc "Tôi thậm chí còn không gần nơi đó khi nó đã xảy ra ").Các câu loại như "Tôi không có làm điều đó" nói chung là những lời bào chữa tồi tệ nhất (trừ khi chúng là thực sự có thật), bởi vì họ không thừa nhận trách nhiệm và không đưa ra sự đảm bảo rằng lỗi này sẽ không diễn ra lần nữa.
·         Nó không quá tệ: Tại đây bạn có thừa nhận để làm việc đó nhưng tuyên bố hành vi phạm tội đã không thực sự quá xấu hoặc có lẽ đó là có sự biện minh cho hành vi ("Tôi chỉ đệm các khoản chi phí, và thậm chí sau đó chỉ có một cách khiêm tốn" hay "Chắc chắn, tôi đánh ông ta, nhưng ổng nói cái kiểu đáng cho điều đó").
·         Có, nhưng: Ở đây bạn cho rằng tình tiết giảm nhẹ chiếm khoảng hành vi đó; ví dụ, rằng bạn đã không kiểm soát được bản thân mình lúc đó hoặc là bạn không có ý định làm những gì bạn đã làm ("Đó là nói chuyện lúc say xỉn" hay "Tôi không bao giờ có ý định làm tổn thương anh, tôi đã thực sự cố gắng để giúp đỡ ").
Sự bào chữa tốt và xấu
Câu hỏi quan trọng nhất đối với hầu hết mọi người là những gì làm cho một lý do bào chữa tốt đẹp và những gì làm nên một lý do xấu (Snyder, 1984; Slade, 1995). Làm thế nào bạn có thể bào chữa tốt và do đó được thoát khỏi vấn đề, và làm thế nào bạn có thể tránh cái cớ xấu rằng đó chỉ làm cho vấn đề tồi tệ hơn? Các người hoạc định sử dụng lý do bào chữa tốt đẹp điều độ; các nhà hoạch định lý do bào chữa xấu dựa vào cớ quá thường xuyên. Các nhà hoạch định lý do bào chữa tốt tránh đổ lỗi cho người khác, đặc biệt nhất là những người mà họ làm việc cùng; các nhà hoạch định lý do bào chữa xấu thậm chí đổ lỗi cho đồng nghiệp làm việc chung của họ. Theo cách tương tự, các nhà hoạch định lý do bào chữa tốt không gán sự thất bại của họ cho người khác hoặc cho công ty; các nhà hoạch định lý do bào chữa xấu thì làm. Các người hoạch định lý do bào chữa tốt đẹp thừa nhận trách nhiệm của mình đối với sự thất bại bằng cách ghi nhận rằng họ đã làm điều gì đó sai (không phải là họ thiếu năng lực); các người hoạch định lý do bào chữa xấu từ chối chấp nhận bất kỳ trách nhiệm về thất bại của họ. Không ngạc nhiên, các người hoạch định lý do bào chữa người chịu trách nhiệm sẽ được coi là đáng tin cậy hơn, có thẩm quyền, và đáng yêu chuộng hơn những người từ chối trách nhiệm (Dunn & Cody, 2000).
Điều gì làm cho một lời bào chữa hiệu quả và những cái khác không hiệu quả sẽ thay đổi từ một nền văn hóa khác và sẽ phụ thuộc vào các yếu tố đã được thảo luận như chủ nghĩa cá nhân, tập thể của văn hóa, khoảng cách quyền lực của nó, là giá trị nó đặt vào sự quyết đoán, và nhiều khuynh hướng văn hoá khác (Tata, 2000 ). Nhưng, ít nhất là tại Hoa Kỳ, Nhiều nhà nghiên cứu đều đồng ý rằng những lời bào chữa tốt nhất trong giao tiếp giữa các cá nhân có năm yếu tố (Slade, 1995; Coleman, 2002).
1.      Bạn chứng minh rằng bạn thực sự hiểu được vấn đề và cảm xúc của đối tác của bạn theo là hợp lệ và chính đáng. Tránh việc giảm thiểu các vấn đề hoặc tình cảm của người đối tác của bạn ("Nó chỉ là $ 100; bạn đang phản ứng thái quá", "Tôi đã chỉ có hai giờ muộn").
2.      Bạn thừa nhận trách nhiệm của bạn. Nếu bạn làm điều gì sai trái, tránh tham dự vòng loại trách nhiệm của bạn ("Tôi xin lỗi nếu tôi đã làm điều gì sai trái") hoặc thể hiện một sự thiếu chân thành ("Được rồi, tôi xin lỗi, nó rõ ràng là lỗi của tôi một lần nữa"). Mặt khác, nếu bạn có thể chứng minh rằng bạn không kiểm soát được những gì đã xảy ra và do đó không thể đtổ chức chịu trách nhiệm, lời bào chữa của bạn có thể sẽ có tính thuyết phục (Heath, Stone, Darley, & Grannemann, 2003).
3.      Bạn thừa nhận sự không hài lòng của mình vào những gì bạn đã làm; bạn thể  hiện điều đó rõ ràng rằng bạn không hài lòng với chính mình vì đã làm những gì bạn đã làm.
4.      Bạn thể hiện rõ ràng rằng là lỗi lầm của bạn sẽ không bao giờ xảy ra nữa.
Một số các nhà nghiên cứu bao gồm một bước thứ năm mà thực sự là một lời xin lỗi. Ở đây bạn sẽ yêu cầu sự tha thứ cho những gì bạn đã làm. Hãy xem xét lời xin lỗi cụ thể hơn.
Lời xin lỗi
Trong hình thức cơ bản nhất của nó, một lời xin lỗi là một biểu hiện của sự hối hận cho điều gì đó bạn đã làm; đó là một cam đoan rằng bạn đang rất tiếc. Và như vậy, cơ bản nhất của tất cả các lời xin lỗi đơn giản chỉ là: Tôi xin lỗi. Trong cách sử dụng phổ biến, lời xin lỗi bao gồm một số sát nhập của hành động sai trái trên một phần của người đưa ra lời xin lỗi. Đôi khi những hành vi sai trái được thừa nhận một cách rõ ràng (Tôi xin lỗi, tôi nói dối) và đôi khi chỉ bằng cách ngụ ý (Tôi rất tiếc bạn đang rất thất vọng).
Trong nhiều trường hợp, lời xin lỗi cũng bao gồm một yêu cầu cho sự tha thứ (Hãy tha thứ chậm trễ của tôi) và một số bảo đảm rằng điều này sẽ không diễn ra một lần nữa (Xin vui lòng tha thứ cho chậm trễ lỗi của tôi, nó sẽ không thể xảy ra một lần nữa).
Theo trang web của Harvard Business School Working Knowledge (http://hbswk.hbs.edu/archive/3481.html, được truy cập 20 tháng 5 2008) lời xin lỗi rất hữu ích vì hai lý do chính. Lời xin lỗi (1) giúp cứu vãn các mối quan hệ (như bạn có thể dễ dàng tưởng tượng) và (2) chĩnh đốn lại uy tín của người phạm sai lầm. Vì vậy, nếu bạn làm điều gì sai trong mối quan hệ của bạn, ví dụ, một lời xin lỗi sẽ giúp bạn sửa chữa các mối quan hệ với đối tác của bạn và có thể làm giảm mức độ xung đột. Cùng một lúc, tuy nhiên, nhận ra rằng những người khác biết về hành vi của bạn (chỉ nghĩ đền Jerry Springer) và một lời xin lỗi sẽ giúp cải thiện hình ảnh của bạn trong tâm trí của họ. Cùng một lúc, tuy nhiên, nhận ra rằng những người khác biết về hành vi của bạn (chỉ nghĩ đền Jerry Springer) và một lời xin lỗi sẽ giúp cải thiện hình ảnh của bạn trong tâm trí của họ.
Một lời xin lỗi hiệu quả, giống như một cái cớ hiệu quả, phải được chế tác cho các tình huống cụ thể. Lời xin lỗi hiệu quả là tùy các tình huống. Một lời xin lỗi hiệu quả cho người yêu trong thời gian dài, cho cha mẹ, hoặc người giám sát mới có thể sẽ rất khác nhau, vì các cá nhân là khác nhau và các mối quan hệ khác nhau. Và như vậy, nguyên tắc đầu tiên của một lời xin lỗi hiệu quả là phải xem xét đến sự độc đáo của các tình hình – người, bối cảnh, các quy tắc văn hóa, các mối quan hệ, cụ thể hành vi sai trái, mà bạn có thể muốn xin lỗi. Mỗi tình huống sẽ gọi cho một tin nhắn khá khác nhau về lời xin lỗi.
Tuy nhiênchúng ta có thể cung cấp một số khuyến nghị chung. Kết hợp những hiểu biết của một loạt các nghiên cứu, bảy điều nên và không nên  có thể sẽ được cung cấp cho xin lỗi một cách hiệu quả.
Bảy điều Nên làm
1.      Nên thừa nhận hành vi sai trái nếu thực sự hành vi sai trái xảy ra. Chấp nhận trách nhiệm. Sở hữu những hành động của bạn; không nên cố gắng để bỏ qua chúng như là việc của người khác. Thay vì "Smith lái xe quá chậm, bởi vậy khỏi hỏi tại sao tôi trễ tận 30 phút ," mà hãy nói "tôi nên đã trễ thì nên nghĩ đến lượng giao thông tắt nghẽn ."
2.      Nên biết xin lỗi. Nói (và có ý nghĩa) những lời tôi xin lỗi hay gì tôi đã làm là sai.
3.      Nên thể hiện cụ thể chứ không phải là thuật ngữ chung những gì bạn đã làm. Thay vì "Tôi xin lỗi vì những gì tôi đã làm", nói "Tôi xin lỗi vì say rượu tại bữa tiệc và chọc ghẹo tất cả mọi người."
4.      Nên thể hiện sự hiểu biết về cách người khác cảm thấy và thừa nhận tính hợp pháp của những cảm xúc, ví dụ, "Bạn có mọi quyền để nóng giận; Tôi nên đã gọi. "
5.      Nên bày tỏ sự hối tiếc của bạn mà điều đã tạo ra một vấn đề cho người khác, "Tôi xin lỗi tôi làm bạn bỏ lỡ cuộc hẹn của bạn."
6.      6. Nên tự  khắc phục sự cố (bất cứ khi nào có thể), "Tôi xin lỗi, tôi đã không dọn sạch các đống hỗn độn tôi đã làm; Tôi sẽ làm điều đó ngay bây giờ. "
7.      7. Nên đưa ra sự đảm bảo rằng điều này sẽ không xảy ra lần nữa. Nói, khá đơn giản, "Nó sẽ không xảy ra một lần nữa" hoặc tốt hơn và cụ thể hơn, "Tôi sẽ không đi trễ nữa."
Bảy điều không nên
Cùng một lúc bạn nên làm theo những gợi ý cho việc tạo một lời xin lỗi hiệu quả, hãy cố gắng tránh những thông điệp kém hiệu quả chung như:
1.      Đừng xin lỗi khi nó không cần thiết.
2.      Đừng biện minh cho hành vi của mình bằng cách đề cập ai cũng làm nó, ví dụ, "Mọi người đều rời khỏi công việc sớm vào thứ sáu."
3.      Đừng biện minh cho hành vi của bạn bằng cách nói rằng những người khác đã làm một cái gì đó đều sai: "Tôi chơi poker; vì bạn chơi xổ số. "
4.      Đừng buộc tội người khác đóng góp cho vấn đề. "Tôi nên biết bạn đang quá lo lắng về việc nhận được số liệu chính xác lúc 09:00" 5.
5.      Đừng giảm thiểu các tổn thương rằng điều này có thể đã gây ra. Tránh những ý kiến như, "Vì vậy, các số liệu đến muộn một chút. Không thành vấn đề chứ?"
6.      Đừng bao gồm lời bào chữa với những lời xin lỗi. Tránh kết hợp như "Tôi xin lỗi các con số này muộn nhưng tôi đã có rất nhiều công việc khác để làm." Một bào chữa thường được đưa trở lại những lời xin lỗi và nói rằng, trong thực tế, tôi thực sự không tiếc vì đã có lý do chính đáng cho những gì tôi đã thực hiện nhưng tôi nói "tôi xin lỗi" để trang trải tất cả các căn cứ của tôi và làm cho tình hình khó chịu này đi.
7.      Không dùng các cách dễ dàng để trốn tôi và xin lỗi thông qua e-mail (trừ khi việc làm sai trái đã được cam kết trong e-mail hoặc nếu e-mail là hình thức duy nhất hoặc chủ yếu của bạn trong truyền đạt thông tin). Nói chung, đó là hiệu quả hơn để sử dụng một chế độ cá nhân về các thông tin liên lạc-mặt-đối-mặt hoặc điện thoại, ví dụ. Đó là khó khăn nhưng nó hiệu quả hơn.

Bài viết mới hơn                   Trang chủ                  Bài viết cũ hơn

Watermark template. Powered by Blogger.

Post navigation

All Rights Reserved - Potential Asia
·         Home
·         Latest Tr